THIÊN ĐÀNG HOẢ NGỤC HAI BÊN
Nguyễn Đức Thắng
Tôi sanh trưởng
trong một gia
đình mà thuyết
luân hồi ăn sâu
trong máu, trong
một thôn xóm mà những
ngày rằm người người lũ
lượt lắc xâm rủ quẻ.
Vào
những ngày hội, hương
trầm nghi ngút, tôi mục...
More
THIÊN ĐÀNG HOẢ NGỤC HAI BÊN
Nguyễn Đức Thắng
Tôi sanh trưởng
trong một gia
đình mà thuyết
luân hồi ăn sâu
trong máu, trong
một thôn xóm mà những
ngày rằm người người lũ
lượt lắc xâm rủ quẻ.
Vào
những ngày hội, hương
trầm nghi ngút, tôi mục
kích Nội tôi thành khẩn tay
lần chuỗi bồ đề.
Tôi sáng
sáng thức dậy với mùi
nhang còn ám trong chăn
gối .
Đó là hình ảnh thời
thơ ấu .
Ngày xưa ở quê tôi, người
ta sống thành chòm xóm.
Không hiểu sao, tự dưng
có một bức tường vô hình
đứng giữa xóm chùa và
xóm đạo .
Xóm chùa là
xóm tôi ở và xóm đạo là
nơi trú ngụ của những
người bắc kỳ di cư.
Ranh
giới giữa hai bên chỉ là
một cái mương nhỏ
khoảng hai bước chân của
đứa bé lên năm.
Thủa đó,
xóm đạo là những gì kỳ bí
mà tôi khám phá dần theo
tuổi lớn.
Xóm đạo là một
thế giới riêng biệt.
Nó
được đồng nghĩa với
những gì tân tiến qua hội
kèn tây, thanh la chũm
chọe đưa gót đoàn rước,
máy phóng thanh rùm trời
và những bài hát nghe như
tân nhạc hiện
Less